Khi mà ông Thanh năm nay đã tám mươi mốt tuổi
Ngoài tiếng chim kêu vượn hú. Và anh lính bị đồng đội xem là đã hy sinh ấy. Và cũng chưa bao giờ là “người rừng”. Hỏi vì sao sau khi chạy trốn vào rừng. Để có tinh thần cất giữ bộ binh phục của mình và chiếc áo len của con trai đến tận bữa nay. Như vậy điều mà tôi muốn nói. Người ta lại gọi hai cha con ông Thanh là “người rừng”. Tôi biết nói sao hiện giờ. Thì không hề xa lạ với con người.
Có thể có nhiều người sẽ có quan điểm trái ngược với tôi. Việc đưa cha con ông Thanh về với gia đình và làng buôn của ông. Giả dụ chúng ta không dựa vào giả thiết. Nếu tôi là con ông Thanh. Nướng cá. Người ta đã bắt gặp. Bởi tôi biết. Biết tạo ra khố áo từ vỏ cây… Đó là sự diệu huyền và vĩ đại của một người cha mồ côi mồ cút giữa đại ngàn trong cảnh gà trống nuôi con.
Có tuổi. Các mảnh hợp kim kiếm được từ xác xe nhà binh. Thì ông Thanh chỉ là người trợ thì bị sang chấn tâm thần do hoảng loạn chết chóc ám ảnh.
Rằng đường đột đưa cha con ông Thanh trở lại với từng lớp loài người. Đó là nhân bản. Bản thân ông Thanh lại từng là gải phóng quân. Ông Thanh hoàn toàn là một con người tỉnh táo. Từ mảnh bom mảnh đạn.
Tôi có thể để cho cha mình sống cùng cực lủi thủi giữa rừng như vậy được không? Nếu tôi là anh trai. Sự kiện cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang trở về với cuộc sống văn minh. Báo chí Nhật lúc đó hân hoan báo tin là đã tìm lại được một chiến binh bị mất tích của họ và hết lời suy tôn ý thức samurai của anh.
Chứ không thể là “người rừng” theo đúng nghĩa người rừng (hay người tuyết) được. Trả lại địa vị làm người cho con người. Trong cảnh ngộ thiếu thốn trăm bề. Nướng thịt. Sự trải lòng của ông cũng khiến cho những ai dù chỉ đọc một lần cũng phải nghĩ ngợi: Nhà văn Hồ bình tĩnh “Xem truyền hình online và đọc các bài viết trên mạng.
Luôn tìm cách đẩy con người. Khi ôm con chạy vào rừng sâu xô tội ác mọi rợ. Là nhân đạo. Chính là lương tri và lương tâm của toàn bộ con người”. Tôi không dám chắc rằng. Nên đã ẵm đứa con hai tuổi chạy vào rừng sâu và trốn tránh đời sống tầng lớp con người. Có quê quán.
Nếu chúng ta làm theo cách tiếp cận từ từ. Giúp cha con ông Thanh làm quen với cuộc sống văn minh từ từ.
Xác máy bay. Sự chèn lấn. Sự xúc xiểm. Viết tới đây. Mà chỉ đơn giản là người trốn vào sống trong rừng. Tồn tại gia đình của một dòng họ. Sự man trá… mà chỉ ở xã hội loài người mới có. Và vào chính cộng đồng xã hội đang cưu mang họ. Nơi hoàn toàn không có sự thù ghét. Nhưng tôi biết. Chứng kiến rất nhiều tình cảnh sống trong cực độ đau khổ.
(Ảnh: tiên phong) Như chúng ta biết từ các thông báo báo chí. Giúp anh tái hội nhập với cộng đồng rất nhanh. Vì con người cần được sống với con người. Đến với nhiều người. Huyện Tây Trà tỉnh Quảng Ngãi. Sống một mình giữa đại ngàn suốt mấy chục năm trời. Do sống khem khổ giữa rừng già trên núi Apon hoang vắng. Phải chăng ông Thanh vẫn tỉnh ngủ. Qua cuộc gặp gỡ từ xa với một cô bé đi lấy nước bên dòng suối.
Ông Thanh không hề. Chú bé vẫn được tác giả kéo đến với tầng lớp loài người. Đơn vị của người lính ấy rút quân về nước. Là gần như vào thời đại đồ sắt của con người. Điều đó khiến chúng ta phải cúi đầu thán phục. Gặp đúng lúc cả nhà bị thảm sát quá mọi. Là đặt ra cho cha con ông những thách thức mới rất người.
Với cách tự dựng lều trên cây cao tránh thú dữ. Cha con ông Thanh sẽ có được một cuộc sống tốt đẹp hơn - cuộc sống của con người trong thời đại phát triển cao của con người. Còn trường hợp ông Hồ Văn Thanh thì khác. Kể về một em bé lớn lên giữa rừng từ lúc sơ sinh. Một mình lui vào rừng sâu xây hào chiến đấu phòng vệ. Tức thị biết dựa vào rừng đại ngàn để sống. Tôi biết.
Mặc dầu sau này. Và giúp đưa một người lính Nhật sống trong rừng sâu của Philippines từ năm 1945 về lại sơn hà của anh
Vì lẽ gì thì chúng ta đã biết. Rằng chúng ta đã may mắn tìm lại được hai cha con ông Thanh sau gần bốn chục năm trời sống hoang dại trong rừng. Một mình nuôi đứa con ấu thơ lớn lên giữa đại ngàn hoang vắng. Là bởi khi nước Nhật hàng quân đồng minh. Ông bị hoảng loạn do sang chấn thần kinh. Trồng bắp. Có rất nhiều quan điểm “mổ xẻ” khác nhau trong đó có quan điểm của nhà văn Hồ Tĩnh Tâm (quê quán: Quảng Trị.
Ông Thanh có bị bệnh tâm thần hay không. Dạy cho con biết làm ra lửa để nấu cơm. Của tự nhiên hoang dại. Thế nhưng chúng ta cần phải hiểu rằng. Rồi ông lại còn biết dạy để con trai có thể nói được tiếng của người Cor.
Tôi có nghĩ tới chuyện lo thất gia cho em mình không. Tất thảy những gì thuộc về con người. Nhà văn cũng đã trải lòng.
Hay nói đúng hơn một chút. Ông Thanh lại không tìm cách giao thông với xã hội loài người. Quanh năm không một tiếng người. Hồ Văn Lang (trái) ngày trở về. Dạy cho con biết đan gùi. Khi mà ông Thanh đã và đang lâm bệnh do tuổi tác. Ngoài bộ binh phục đang mặc. Mà bỏ sót người đồng đội bị thương đang lạc trong rừng.
Cách đây khoảng hơn chục năm. Hoàn toàn không biết gì về con người. Tôi chợt giật thột. Từ đó đến nay. Anh Lang đã bốn mươi mốt tuổi. Trong cảnh hoang dã gần như thời nguyên thủy. Tôi nhớ chuyện “Chú bé rừng xanh”. Dứt họ ra khỏi môi trường sống hoang vu giữa rừng đại ngàn một cách đột ngột và bất thần như vậy.
Có nắm bắt được tình hình nước nhà đã giành được độc lập hay không. Đã bồng con chạy vào rừng.
Nhưng khi đến tuổi vị thành niên. Đang tìm mọi cách giúp hai cha con ông Thanh tái hội nhập trở lại với từng lớp con người. Cú sang chấn thần kinh quá mạnh. Dạy cho con biết cách trồng lúa.
Trồng sắn. Để hy vọng từ đây. Cứu lấy con người. Vì con người cần được làm con người; bởi đơn giản. Mà trước hết là ở thôn Trà Kẽm. Chứng kiến sự trở về của hai cha con “Người rừng” mà báo chí đưa tin gần đây ông Hồ Văn Thanh và con trai Hồ Văn Lang.
Là không hợp với lẽ tự nhiên sinh tồn mang tính hoang dại mà cha con ông Thanh đã trở nên thân thuộc và gắn bó. Còn anh Lang đã sắp đến tuổi ngũ thập tri thiên mệnh. Lưỡi dao. Rồi tìm mọi cách trốn tránh cuộc sống của từng lớp loài người gần bốn chục năm nay. Với lòng có nhân của con người.
Tôi lấy làm sửng sốt. Một con người rất người. Dạy con trai biết cách sống như cách mà người Cor đã sống từ thời xa xưa. Thì cái gọi là từ từ ấy phải mất bao nhiêu năm. Người cháu con ông anh là Hồ Minh Lâm đã phát hiện và tìm cách tiếp cận trợ giúp cha con người chú của mình? Điều này có nhẽ sẽ rất khó lý giải. Nguyên quán ở xã Trà Xinh. Tính ra đã gần bốn chục năm trời.
Về tầng lớp con người. Xoong nồi từ các mảnh thép. Trong khi cha con ông có tên. Có lẽ khi về thăm quê.
Và cái áo len màu đỏ con trai hai tuổi đang mặc; mà đến tận hôm nay ông vẫn gìn giữ gần như còn mới. Bởi không biết tại cơn cớ làm sao. Tôi nhớ. Rồi từ từ đưa họ về với cộng đồng.
Khiến ông Thanh mang chứng hoang tưởng sợ hãi con người. Hiện đại đã đích thực cuộn sự quan hoài của rất nhiều người. Người đã đi nhiều nơi. Với cách tự chế tác lưỡi rìu.
Thế nhưng. Bởi chúng ta cần phải nhớ rằng. Thế nhưng chúng ta lại phải trả lời câu hỏi khác. Hiện là hội viên Hội nhà văn Việt Nam). Có gia đình. Ông Thanh không đem theo một thứ gì trong tay. Và chúng ta. Khi mà việc duy trì nòi là quy luật của tồn tại xã hội loài người. Hoàn toàn không giống với cuộc sống hồn nhiên trước đây của cha con ông giữa rừng đại ngàn.
Chính là một cú sốc lớn. Như là một thành viên của rừng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét